Phú Thọ – Gần 20 tháng không lương, hàng chục giáo viên Trường Trung cấp Kỹ thuật – Nghiệp vụ Sông Hồng (cũ) làm đủ nghề để mưu sinh.

Trường học bỏ hoang, thầy cô mất nghề
Tại phường Nông Trang, tỉnh Phú Thọ, Trường Trung cấp Kỹ thuật – Nghiệp vụ Sông Hồng (gọi tắt là trường Trung cấp Sông Hồng) rộng gần 2 ha, từng là nơi học tập của hàng trăm học sinh, nay trở nên hoang vắng.
Khoảng sân rộng bị phủ kín bởi cỏ dại mọc um tùm, có nơi cao ngang đầu gối. Những dãy phòng học đóng cửa im lìm, lớp bụi dày bám trên cửa kính, bàn ghế bên trong xếp chồng, bỏ không từ nhiều tháng qua.






Khu xưởng thực hành – nơi từng vang tiếng máy móc, thực hành – cũng rơi vào cảnh đìu hiu. Nhiều thiết bị phủ bụi, hoen gỉ, không còn dấu hiệu hoạt động.
Phía sau khuôn viên, khu ký túc xá xuống cấp, cửa phòng khóa kín, hành lang vắng lặng. Những bức tường loang lổ, lộ rõ dấu hiệu của sự bỏ hoang kéo dài.

Một cơ sở đào tạo nghề từng hoạt động sôi nổi, giờ toàn bộ không gian chìm trong tĩnh lặng, cơ sở vật chất xuống cấp. Cùng với đó, hàng chục giáo viên sống chật vật qua ngày.


Thầy Tạ Văn Thành (40 tuổi) – giảng viên Khoa xây dựng – hiện phải đi phụ hồ mỗi ngày để nuôi gia đình và ba con nhỏ.
Trong hoàn cảnh “gà trống nuôi con”, thu nhập bấp bênh từ công việc chân tay khiến cuộc sống của thầy Thành rơi vào bế tắc, kiệt quệ về tinh thần, thể chất.
“Đau nhất không chỉ là cái nghèo, mà là những lời dị nghị khi người ta thấy mình – một giáo viên – lại đi làm việc tay chân” – thầy Thành giãi bày.

Cùng cảnh ngộ, cô Tạ Thị Hà (cán bộ Trường Trung cấp Sông Hồng) cũng quay cuồng tìm kế sinh nhai. Gần 20 tháng qua, cô phải làm đủ việc lặt vặt. Mỗi ngày, cô nhập giò, chả, xúc xích về bán online. Nhưng công việc bấp bênh, có khi 2-3 ngày không có đơn hàng nào.

Không chỉ mất thu nhập, hàng chục giáo viên còn bị dừng đóng bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế từ cuối năm 2024. Điều này khiến những người đang mắc bệnh rơi vào cảnh kiệt quệ.
Thầy Mai Hà Thành (59 tuổi, Khoa máy động lực) đã có 24 năm công tác tại trường, hiện điều trị ung thư dạ dày. Hai năm đầu chữa bệnh, thầy Thành vẫn được nhận bảo hiểm y tế nhưng gần hai năm nay, mọi chi phí đều phải tự chi trả.

“Tôi chỉ mong được về hưu, có 3-4 triệu mỗi tháng cũng được, để có tiền chữa bệnh. Nhưng vướng mắc nên chưa được giải quyết” – thầy Thành bày tỏ.
Không riêng thầy Thành, hiện còn nhiều giáo viên khác cũng mắc bệnh hiểm nghèo. Dù phát hiện sớm, họ vẫn phải đi khám định kỳ bên ngoài, không có bất kỳ chế độ hỗ trợ nào.
Thầy Đặng Đăng Khoa – Trưởng khoa máy – nhẩm tính, với hệ số 5,33, mỗi tháng lương của thầy hơn 10 triệu đồng (chưa tính các loại phụ cấp). Gần 20 tháng mất đi nguồn thu nhập chính, cuộc sống của gia đình thầy khó khăn khi phải lo cho bố mẹ già, con cái.
“Thậm chí chúng tôi phải lấy tiền gia đình để đi dạy bởi khi mới chuyển giao, nhà trường còn có học sinh đào tạo trung tâm giáo dục thường xuyên ở huyện Tân Sơn, Đoan Hùng và huyện Trạm Tấu, tỉnh Yên Bái cũ. Địa bàn xa, không có kinh phí, nhiều thầy cô phải tự bỏ tiền túi để duy trì lớp học. Đến tháng 6.2025, khi nguồn lực cạn kiệt, họ không thể tiếp tục. Lớp học dang dở, học sinh bị bỏ lửng giữa chừng” – thầy Khoa kể lại.
Mòn mỏi chờ một lối ra
23 năm công tác tại trường, chứng kiến các giai đoạn phát triển của trường, ông Trương Ngọc Khánh – Trưởng phòng Tổng hợp, Trường Trung cấp Sông Hồng – lý giải, sự việc bắt đầu từ tháng 8.2024, khi nhà trường được chuyển giao từ Bộ Xây dựng về UBND tỉnh Phú Thọ.

Qua nhiều lần chuyển đổi tiếp theo, đến 25.9.2025 trường được sáp nhập vào Trường Cao đẳng Nghề Phú Thọ theo Quyết định của Bộ GDĐT.
Bộ GDĐT yêu cầu bàn giao nguyên trạng về tài chính, tài sản và nhân sự và khẳng định, việc sáp nhập nhằm tinh gọn bộ máy và nâng cao chất lượng đào tạo.
Thầy Khánh ủng hộ chủ trương trên, nhưng nói rằng, trên thực tế, từ thời điểm tháng 8.2024 đến nay, toàn bộ cán bộ, viên chức không được bất kỳ đơn vị nào tiếp nhận, không được giao nhiệm vụ, không có lương, không được hưởng bảo hiểm xã hội, y tế, thất nghiệp hay bất kỳ khoản hỗ trợ nào.
Trong khi đó, trước khi chuyển về tỉnh, nhà trường được tự chủ tài chính, có chỉ tiêu tuyển sinh và nguồn kinh phí từ ngân sách Bộ Xây dựng.
Ông Trường Ngọc Khánh cho biết thêm, việc ngưng hoạt động của trường không chỉ ảnh hưởng tới thày cô giáo mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến các học viên đang theo học tại trường.
Tại thời điểm chuyển giao về UBND tỉnh Phú Thọ, trường vẫn đang đào tạo 4 lớp với hơn 130 học viên đang học. Các học sinh này phải bỏ dở không được cấp bằng tốt nghiệp rất thiệt thòi.
“Chúng tôi cảm thấy rất khó khăn, và chỉ nghe theo lãnh đạo là chờ đợi thêm, chờ đợi thêm chút nữa và bây giờ đã 20 tháng trôi qua” – thầy Mai Hà Thành nói thay cho nỗi lòng của 29 thầy cô giáo trong suốt thời gian qua.
Gắn bó hơn 37 năm với nghề, thầy Đặng Đăng Khoa cảm thấy xót xa khi nhìn ngôi trường xuống cấp theo thời gian, còn đồng nghiệp thì sống chật vật qua ngày, không phải do năng lực, mà do những vướng mắc trong quá trình chuyển giao.
“Nhà giáo là nghề đặc biệt. Khi học sinh phải bỏ học giữa chừng, chúng tôi day dứt lắm. Con người khác với máy móc, không thể bỏ mặc như vậy” – thầy Khoa nói.
Gần 20 tháng trôi qua, dù tạm thời rời bục giảng, tìm kiếm công việc khác để mưu sinh, hàng chục thầy cô giáo vẫn mòn mỏi chờ một lời giải. Họ vẫn giữ trong lòng một ước mong giản dị: Được trở lại bục giảng, được sống bằng chính nghề đã chọn.
“Chúng tôi mong muốn tỉnh Phú Thọ sớm chỉ đạo các sở, ngành liên quan ổn định tổ chức, giải quyết dứt điểm tình trạng này” – ông Trương Ngọc Khánh nói.
Nguồn: https://laodong.vn/cong-doan/gan-20-thang-khong-luong-thay-di-phu-ho-co-ve-ban-gio-cha-1673597.ldo