Người ta thường đong đếm thanh xuân bằng những tháng ngày rực rỡ, nhưng với chị, thanh xuân được tính bằng những đêm dài thức trắng khi con ốm không ai kề cạnh, bằng những giọt nước mắt tủi hờn giấu vội sau cánh cửa, và bằng cả sự hy sinh tĩnh lặng vì một lời hẹn “ngày anh về”. Chị lấy niềm tin làm cội rễ để gượng dậy, gồng mình làm cả cha lẫn mẹ, mòn mỏi giữ trọn đạo tào khang.
Thế nhưng, chua xót thay! Thứ quật ngã người đàn bà kiên cường ấy không phải là giông bão cuộc đời, mà lại là sự thật trần trụi nơi đất khách. Khoảnh khắc nhìn thấy người chồng mình rút cạn cả một đời để chờ đợi lại đang êm ấm che chở cho một tổ ấm khác… có lẽ, trái tim chị đã vỡ vụn và chết lặng trước cả khi nhịp thở kia ngừng lại. Hơn 6.000 ngày vun vén niềm tin, đổi lấy 2 ngày đối diện với sự phản bội tàn nhẫn, đánh đổi luôn cả một sinh mệnh.
Ngày chị đi mang theo biết bao hân hoan hội ngộ, ngày về lại nằm trong chiếc hộp lạnh lẽo chẳng có người đàn ông ấy đưa tiễn. Nỗi oan khuất và sự uất nghẹn này, làm sao có thể dễ dàng buông xuôi?
Đọc mà nghẹn đắng ở lồng ngực, thương cho một tấm lòng sắt son bị chà đạp quá đỗi phũ phàng. Phụ nữ ơi, kiếp này chị đã khổ cực và hy sinh đến kiệt cùng rồi, sang thế giới bên kia, mong chị hãy rũ sạch bụi trần, buông bỏ chữ tình bạc bẽo ấy để được thanh thản bước đi. Kiếp sau xin đừng chờ đợi ai nữa, hãy yêu thương lấy chính mình, chị nhé! 
