đảo bình ba

Học Luật để làm gì? Là để bảo vệ bản thân khi gặp những thành phần này nè.

Chuyện là 05/07/2026 vừa rồi mình và bạn mình (2 đứa con gái) đi chuyến Cano từ Đảo Bình Ba về lại đất liền khởi hành lúc 11h55.

Vừa bước lên Cano là bọn mình đã bị những người đàn ông trong đoàn này ghẹo là “2 em lên đùi anh này ngồi đi”, “Qua đây ngồi lên đùi anh nè” lặp lại rất nhiều lần.

Mình đã tỏ thái độ không vui ra mặt nhưng họ không biết điểm dừng, liên tục là những câu trêu đùa “Đi đưa nàng về dinh”, “Ngồi kế anh này mơn mởn nè”…v.v
Đỉnh điểm là (xin phép gọi là mấy thằng) này lấy điện thoại ra quay clip, livestream và đưa ngay trước mặt bọn mình. Thanh niên áo trắng ngồi cùng phía còn bật camera trước và chỉa thẳng mặt 2 đứa mình (để cho 2 đứa mình thấy luôn, như kiểu “bố m công khai quay m đấy m làm gì t”).

Mình quay sang và nhăn mặt kêu “Anh ơi” thì nó giả vờ quay đi chỗ khác, nhưng sau đó các thanh niên kia vẫn tha hồ tạo kiểu trước ống kính và cố tình quay trúng bọn mình. Diễn biến sau đó như trong vid đầu mọi người xem.
Người kêu “Xin lỗi vì hiểu lầm” chính là thằng kêu bọn mình ngồi lên đùi ông khác đi. Và điều đặc biệt là bọn họ là đàn ông đi cùng gia đình, tay bế con gái, vợ ngồi cười và không có ý gì khuyên can chồng.

Vid sau là đoạn đến đất liền mình hỏi thằng áo trắng có xóa không thì kêu mình “Ghê gớm”, “Mình có quyền gì”, “Không có gì to tát”. Nhưng khi mình hỏi “Sau này con gái anh cũng bị như vậy thì sao” thì đoàn người này tỏ vẻ hung hăng.
Vậy là thừa nhận việc mình làm quấy rối và không muốn con gái mình bị như vậy, nhưng vẫn làm việc đó với con gái của người khác hay sao?

Mình xin nhấn mạnh rằng mình không có ý trù ẻo gì vì trẻ em không có tội, mình chỉ hỏi câu đó để họ thử đặt trường hợp mình vào người khác và xem xét lại việc mình làm, nhưng có vẻ khó mà thay đổi được nhận thức vốn đã hạn chế.

Mình post bài này không phải để hạ thấp hay chửi rủa ai, chỉ mong các bạn nữ có thể mạnh mẽ hơn để bảo vệ bản thân mình. Trong giây phút ấy mình cũng rất sợ, giọng mình run rẩy, những người lớn khác trên tàu cũng im lặng, còn bạn mình ngồi bên cạnh vì quá sợ mà không dám nói câu nào. Nếu mình cũng im lặng chịu đựng thì không biết còn ai sẽ phải chịu hoàn cảnh tương tự nữa?

Đi du lịch đến một nơi mà “Chỉ có người Việt Nam được đặt chân đến”, mình đã rất tự hào và có những trải nghiệm rất vui tại nơi này, người dân ai cũng thân thiện. Vậy mà lại phải trở về với tâm trạng buồn bã, tủi thân, bởi chính những người là đồng bào với mình.
Phụ nữ sinh ra là phái yếu, vốn nên được nâng niu và bảo vệ, chứ không phải để chịu đựng những thứ như thế này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *