Xót xa quá

Có những cuộc chia ly không chỉ để lại nước mắt, mà còn để lại một khoảng trống quá lớn trong lòng những người ở lại. Câu chuyện của anh Võ Đông Duy, sinh năm 1998, là một trong những câu chuyện khiến nhiều người không khỏi nghẹn lòng sau vụ cháy xe khách xảy ra tại Đồng Nai vào rạng sáng ngày 21.7 vừa qua.
Đối với đồng nghiệp, anh là một người hiền lành, chăm chỉ, luôn tận tâm với công việc. Nhưng với người vợ trẻ và cậu con trai mới chỉ 2 tuổi, anh còn là cả một bầu trời yêu thương, là người chồng, người cha mà họ luôn mong ngóng mỗi ngày.
Điều khiến nhiều người xúc động nhất có lẽ là những dòng tâm sự đẫm nước mắt mà người vợ gửi đến anh sau biến cố ấy. Chị kể rằng cả hai sinh ra trong cùng một làng chài nhỏ, cùng lớn lên, cùng học chung một lớp, từng ngồi chung một bàn học. Tình cảm ấy bắt đầu từ những năm tháng tuổi học trò hồn nhiên, đến mức chính họ cũng không biết mình đã yêu nhau từ khi nào.
Mười năm bên nhau, cùng đi qua biết bao sóng gió, thăng trầm của cuộc sống, cuối cùng họ cũng về chung một mái nhà vào năm 2023. Rồi cậu con trai nhỏ ra đời, trở thành niềm hạnh phúc lớn nhất của cả hai. Cuộc sống tuy không quá đủ đầy về vật chất, nhưng với chị, đó là những ngày tháng hạnh phúc nhất.
Chị nhớ những lần anh đi làm xa nhưng luôn cố gắng trở về nhà với vợ con. Có những ngày anh thức dậy từ rất sớm, có những đêm 8, 9 giờ tối vẫn vội vã chạy xe từ Vũng Tàu về chỉ để được nhìn thấy hai mẹ con. Chị nhớ cảm giác mỗi khi nghe tiếng xe máy quen thuộc ngoài ngõ, hai mẹ con lại chạy ùa ra đón anh trở về sau một ngày dài.
Chị từng nói với anh rằng mình rất hạnh phúc khi được làm vợ anh, rằng nếu có kiếp sau vẫn muốn được gặp và đồng hành cùng anh như vậy. Mỗi lần nghe thế, anh chỉ mỉm cười.
Nhưng rồi biến cố đau lòng xảy đến quá đột ngột. Chuyến xe định mệnh ấy đã cướp đi người chồng, người cha của gia đình nhỏ. Điều khiến người vợ đau đớn nhất có lẽ là nghĩ đến những giây phút cuối cùng của anh, khi anh phải đối diện với biến cố mà không có người thân bên cạnh, không kịp gặp lại người con trai nhỏ mà anh luôn yêu thương hết mực.
Từ nay, sẽ không còn tiếng xe máy quen thuộc mỗi chiều. Sẽ không còn người cha để cậu bé 2 tuổi chạy ra ôm lấy mỗi khi tan làm trở về. Và cũng không còn người chồng luôn âm thầm gánh vác, yêu thương, chăm sóc mẹ con chị bằng tất cả những gì mình có.
Giữa những dòng tâm sự đầy nước mắt ấy, có lẽ câu nói khiến nhiều người nghẹn lòng nhất là lời nhắn gửi cuối cùng của người vợ:
“Anh ơi, em nhớ anh nhiều lắm… Đợi em.”
Một câu nói ngắn ngủi, nhưng chứa đựng cả một hành trình yêu thương, cả nỗi nhớ, nỗi đau và sự tiếc thương của người ở lại dành cho người mình yêu nhất.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *