XIN CỘNG ĐỒNG GIÚP

Tôi là Trần Thị Hiếu, sinh năm 1982, quê xã Hoàn Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình cũ. Tôi viết những dòng này với tất cả nỗi nhớ, niềm thương và hy vọng của một người mẹ đã nhiều năm không biết các con mình đang ở đâu.

Hai con gái của tôi là:

Đoàn Thị Thanh Thuý, sinh năm 2001, mất tích khi mới 12 tuổi, nay 25 tuổi.

Đoàn Thị Thanh Ngân, sinh năm 2005, mất tích khi mới 8 tuổi, nay 21 tuổi.

NHỮNG KÝ ỨC MẸ MUỐN KỂ LẠI VỀ CÁC CON

Năm 2000, khi mới 18 tuổi, tôi vào Nam làm ăn. Tại xã Bình Thắng, huyện Phước Long, tỉnh Bình Phước, tôi gặp anh Đoàn Đông Giang, sau đó chúng tôi lập gia đình.

Hai con gái tôi được sinh ra và lớn lên những năm đầu đời tại Bình Phước. Vì vậy, dù cha mẹ đều nói giọng Quảng Bình, hai cháu nói giọng lơ lớ miền Nam, đặc biệt Thanh Thuý có giọng miền Nam khá rõ.

Ngày ấy, anh Giang làm nghề mộc, mở xưởng trên phần đất nhờ của hàng xóm và thường thuê 5–6 người cùng làm. Tôi ở nhà phụ việc đánh giấy nhám.

Cuộc sống còn nhiều thiếu thốn nhưng hai con luôn là niềm vui của gia đình.

Thanh Thuý từ nhỏ đã ngoan, chăm chỉ, ít nói và khá thạo việc. Con có thể phụ ông bà những việc như thái rau, thái chuối cho lợn ăn. Ông bà ngoại còn giao cho con chăn một con bò. Tôi vẫn nhớ hình ảnh cô bé nhỏ tuổi buộc con bò ở vạt cỏ trước nhà.

Thanh Ngân thì khác chị. Con tròn trĩnh, mũm mĩm, hay cười và rất thích được mẹ mua thạch rau câu.

Mỗi khi mẹ gọi điện về, con thường hỏi:

“Bao giờ mẹ về, mẹ nhớ mua thạch rau câu cho con nhé!”

Đó là những câu nói tưởng như rất bình thường của một đứa trẻ, nhưng đến hôm nay lại trở thành những ký ức quý giá mà tôi cố giữ gìn.

Tôi cũng không thể quên một kỷ niệm về Thanh Thuý. Có lần cả nhà lên nhà bà dì chơi vào một đêm trăng sáng. Con ngước nhìn bầu trời rồi hồn nhiên nói rằng:

“Mặt trăng giống quả trứng vịt lộn.”

Một câu nói trẻ thơ đã ở lại trong ký ức của người mẹ suốt những năm tháng xa cách.

NHỮNG NĂM THÁNG XA CON

Năm 2009, vì hoàn cảnh kinh tế khó khăn, tôi đưa hai con về quê nhờ ông bà ngoại chăm sóc.

Năm 2012, tôi sang Trung Quốc làm thuê kiếm sống. Ban ngày đi làm, tối đến tôi thường gọi điện về hỏi thăm các con.

Tết Nguyên đán năm 2012, tôi trở về quê và ở bên hai con gần một tháng. Sau đó, tôi lại phải rời quê để tiếp tục mưu sinh.

Tôi đâu biết rằng đó lại là một trong những lần cuối cùng mẹ con được ở cạnh nhau.

NGÀY 19/6/2013 — BIẾN CỐ KHÔNG AI NGỜ TỚI

Ngày 19/6/2013, tức ngày 12/5 âm lịch, tôi nhận được tin dữ: hai con gái cùng ông nội Đoàn Duy Phéo, sinh năm 1941, đã mất tích.

Trước đó, hai cháu được cậu đưa về nhà ông nội tại thôn Thanh Hải, xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình chơi.

Khoảng chiều mát, ông đưa hai cháu ra khu vực cửa biển Cảng Gianh để tắm. Hai cháu không biết bơi, nhưng ông Phéo là người làm nghề lặn biển, có kinh nghiệm sông nước.

Người dân địa phương vẫn nhìn thấy ba ông cháu ở khu vực gần bờ. Dép của họ còn để lại trên bờ.

Sau đó, cả ba người không trở về.

Chính quyền, lực lượng Biên phòng cùng người dân đã tổ chức tìm kiếm trong nhiều ngày, nhưng không tìm được tung tích.

Từ thời điểm ấy, cuộc đời tôi bước sang một chặng đường khác — một hành trình tìm kiếm không có lời giải đáp.

MẸ CHƯA BAO GIỜ TỪ BỎ HY VỌNG

Tôi đã đi qua rất nhiều năm với một câu hỏi chưa có lời giải:

Hai con tôi đang ở đâu?

Tôi luôn nghĩ đến khả năng các con có thể đã được một tàu cá phát hiện, cứu giúp hoặc được một gia đình nào đó cưu mang.

Gần đây, tôi nhận được một số thông tin mang tính tâm linh cho rằng hai cháu có thể bị sóng đánh trôi về khu vực Hải Ninh, Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình cũ, sau đó được một gia đình tốt bụng nuôi dưỡng.

Tôi hiểu đây không phải là căn cứ để khẳng định tung tích của các con. Nhưng với tôi, bất kỳ thông tin nào dù nhỏ cũng đáng được kiểm tra, bởi điều tôi mong muốn nhất là tìm ra sự thật.

THANH THUÝ, THANH NGÂN, NẾU CÁC CON ĐỌC ĐƯỢC…

Mẹ không biết hôm nay các con đang ở đâu, mang tên gì, cuộc sống thế nào.

Có thể các con đã trưởng thành và có một cuộc đời riêng. Có thể những ký ức về thời thơ ấu đã trở nên mờ nhạt.

Vì thế mẹ viết lại những điều này để các con, nếu vô tình đọc được, có thể nhận ra mình.

Các con từng sống tại Bình Thắng, Phước Long, Bình Phước.

Các con từng có một người cha làm nghề mộc.

Có một người mẹ thường gọi điện về từ nơi xa.

Có một cô chị ít nói, chăm chỉ, từng chăn bò cho ông bà.

Có một cô em mũm mĩm, hay cười và thích thạch rau câu.

Và có một đêm trăng, chị Thuý từng nhìn lên bầu trời rồi ví mặt trăng như một quả trứng vịt lộn.

Nếu những ký ức ấy thuộc về các con, xin hãy biết rằng người mẹ đã sinh ra mình vẫn đang tìm kiếm.

Mẹ không cần các con phải giải thích điều gì. Mẹ chỉ mong được biết các con đang bình an.

Nếu các con ở đâu đó và nhận ra câu chuyện này, hãy gọi cho mẹ.

📞 Trần Thị Hiếu: 039 549 1982

XIN MỘT LẦN CHIA SẺ

Kính mong bà con cô bác, các hội nhóm cộng đồng, đặc biệt những người dân ven biển, ngư dân và những người từng sinh sống tại Quảng Bình cũ, Bình Phước hoặc các địa phương liên quan, nếu biết bất cứ thông tin nào có thể giúp xác định tung tích của hai cháu, xin vui lòng liên hệ.

Một thông tin nhỏ, một bức ảnh cũ, một câu chuyện từng nghe, hay một người từng gặp… đều có thể là đầu mối quan trọng.

Xin hãy chia sẻ bài viết này.

Biết đâu ở một nơi nào đó, có người từng gặp hai cô bé năm xưa.

Biết đâu chính một lần chia sẻ sẽ đưa câu chuyện đến trước mắt người mà gia đình đã tìm kiếm suốt bao năm.

Mẹ chỉ mong một ngày được nghe lại tiếng gọi: “Mẹ ơi!”

Gia đình xin chân thành cảm ơn tất cả những người đã quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ. 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *