Anh thợ cắt sầu riêng ấy từng tâm sự với mọi người rằng cố làm nốt hôm nay thôi, mai về quê vì nhớ vợ con quá rồi. Một câu nói giản dị của người đàn ông xa nhà, chỉ mong sớm được trở về sau những ngày mưu sinh vất vả.
Thế nhưng không ai ngờ rằng, buổi sáng định mệnh ấy lại là ngày cuối cùng anh đứng trên vườn cây quen thuộc. Trong lúc trèo lên cắt sầu riêng, anh không may dẫm trúng một cành khô, để rồi người đàn ông đang háo hức nghĩ về chuyến về quê ngày mai đã không còn cơ hội trở về nữa.
Điều khiến nhiều người nghẹn lòng không chỉ là sự ra đi đột ngột ấy, mà còn là lời tâm sự còn dang dở. Anh đã rất gần với ngày được gặp lại gia đình, rất gần với bữa cơm đoàn tụ mà mình mong ngóng. Vậy mà cuối cùng, chuyến trở về ấy lại mãi mãi không thể thực hiện.
Sinh nghề tử nghiệp, một câu nói nghe sao mà xót xa. Chỉ thương cho người thân ở quê vẫn đang chờ anh trở về, đâu ngờ rằng lời hứa “mai sẽ về” lại trở thành điều dang dở mãi mãi.
