Một người nông dân ở Hưng Yên đang làm ruộng ven sông Hồng thì phát hiện một chiếc túi mắc kẹt gần mép nước, đoạn qua xã Đức Hợp. Ban đầu, ông nghĩ đó chỉ là rác trôi dạt. Nhưng khi lại gần, lớp băng dính quấn chặt bên trong lộ ra hình dáng một cơ thể người, hai tay bị trói, bị bó gọn theo tư thế co hai chân.
Cô gái ấy mới 19 tuổi, quê Nghệ An. Người đàn ông đã ném cô xuống dòng sông chính là người tình mà cô từng tin tưởng — hơn cô 23 tuổi, với 6 tiền án tiền sự phía sau lưng.
Toàn bộ những gì xảy ra bên trong căn phòng trọ, từ đây cho đến khoảnh khắc chiếc túi rơi xuống sông, chỉ có hai người biết. Một trong hai người đã không còn sống để kể lại. Vì vậy, mọi diễn biến dưới đây là câu chuyện được kể qua lời khai của chính kẻ đã gây ra nó — Nguyễn Anh Dũng.
TIN NHẮN CUỐI CÙNG
Trước khi là “chị N.” trong hồ sơ điều tra, cô là Nguyễn Thị Y.Nh, từng làm việc tại một cửa hàng quần áo ở Hà Nội, sau đó chuyển sang làm cho một công ty điện tử tại Bắc Ninh. Gia đình cô ở Nghệ An vẫn thường xuyên liên lạc, cho đến một ngày đầu tháng 11.
Khi không thấy tin tức từ chị, em gái Nh. nhắn tin: “Chị về chưa, ba nóng ruột”. Một tin nhắn trả lời ngắn ngủi hiện lên: “Chiều chị về”. Đó là dòng tin nhắn cuối cùng gia đình nhận được. Sau đó, mọi cuộc gọi đến số điện thoại của Nh. đều không có ai bắt máy.
Ngày 10 tháng 11, quá lo lắng, gia đình làm đơn trình báo với công an phường Quỳnh Mai, Nghệ An, đồng thời đăng thông tin lên mạng xã hội nhờ cộng đồng giúp tìm kiếm. Không ai trong gia đình biết rằng, vào đúng thời điểm họ đang gõ những dòng chữ cầu cứu ấy, Nh. đã không còn sống được ba ngày.
TỐI 3 THÁNG 11
Dũng, 42 tuổi, hẹn Nh. đến một phòng trọ. Trong túi hắn là 0,2 gam ketamine, 1 gam ma t.ú.y đá, hai viên hồng phiến. Đèn phòng trọ tắt, nhạc bật lên, và cả hai bắt đầu một đêm không định trước sẽ kéo dài bao lâu.
HAI NGÀY SAU
Nh. lên tiếng trước. Cô nói cô muốn dừng lại — muốn về nhà, trở lại đi làm, quay về với cuộc sống bình thường mà cô đã tạm gác sang một bên. Đó là khoảnh khắc mà, nếu Dũng gật đầu, có lẽ dòng tin nhắn “chiều chị về” đã không bao giờ trở thành lời nói dối cuối cùng.
Nhưng Dũng không để cô đi. Hắn rủ cô ở lại thêm. Và cô đồng ý.
Những gì diễn ra sau đó không còn là một đêm, mà là nhiều ngày liền nối tiếp nhau: sử dụng ma túy, nói chuyện, nghe nhạc, ngủ, rồi lại sử dụng ma túy. Không ai trong hai người rời khỏi căn phòng ấy. Không ai bên ngoài biết họ đang ở đó.
13 GIỜ, NGÀY 7 THÁNG 11
Bốn ngày sau đêm đầu tiên, Dũng gọi Nh. Không có tiếng đáp lại. Hắn gọi lại lần nữa. Vẫn im lặng.
Hắn tát vào mặt cô — một lần, rồi nhiều lần liên tiếp. Không có phản ứng. Hắn ép mạnh tay lên n.g.ự.c cô, cố tìm một dấu hiệu của sự sống. Không có gì.
Trong đầu Dũng, Nh. đã c.h.ế.t.Hắn không gọi cấp cứu. Hắn không gọi cho ai. Thay vào đó, hắn bắt đầu nghĩ cách để không ai biết chuyện gì vừa xảy ra trong căn phòng này.
Hắn trói tay cô, gập hai chân cô lại, quấn từng vòng băng dính quanh cơ thể cô, siết chặt, rồi nhét cô vào trong một chiếc túi. Đồ đạc cá nhân của cô — điện thoại, ví, những thứ có thể khiến người ta lần ra cô là ai — được hắn gói riêng vào một túi nilon khác.
Hắn kéo chiếc túi ra khu vực thang máy. Xuống tầng một. Đặt lên yên xe máy, buộc chặt bằng dây chun như buộc một món hàng bình thường. Rồi hắn nổ máy, chạy thẳng lên cầu Thanh Trì — cây cầu mỗi ngày có hơn 120 nghìn lượt xe qua lại, nhưng vào đúng giờ đó, gần như không một bóng người.
Giữa đêm, hắn ném cả hai chiếc túi xuống dòng sông Hồng. Rồi hắn quay xe, trở về căn phòng trọ, nơi mọi thứ giờ đây trống rỗng.
BẰNG CHỨNG PHÁP Y NÓI GÌ
Đây là chỗ câu chuyện của Dũng và sự thật bắt đầu tách rời nhau — không còn là lời khai, mà là kết luận độc lập của cơ quan giám định pháp y.
Nguyên nhân t.ử vong của Nh. được xác định là ngạt nước.
Không phải những cái tát. Không phải lực ép lên n.g.ự.c.Ngạt nước — nghĩa là phổi cô đã hít phải nước sông, nghĩa là tim cô vẫn còn đập khi cơ thể cô chạm xuống dòng nước lạnh dưới cầu Thanh Trì. Vào khoảnh khắc Dũng tin chắc rằng mình đang xử lý một x.á.c c.h.ế.t, quấn băng dính, buộc lên xe, chở qua cầu — rất có thể Nh. vẫn còn sống, và chỉ thực sự ra đi trong vài phút cuối cùng dưới đáy sông một mình, trong bóng tối của chiếc túi đó.
Xét nghiệm cũng phát hiện Methamphetamine, Ketamine và Ethanol trong cơ thể cô — đúng những gì cả hai đã dùng suốt bốn ngày ở phòng trọ, một trong số ít chi tiết khớp với lời khai của Dũng. Thời điểm t.ử vong được xác định trong khoảng 5 đến 7 ngày trước khám nghiệm — đúng bằng khoảng cách giữa đêm trên cầu Thanh Trì và ngày người nông dân Hưng Yên tìm thấy chiếc túi trôi dạt vào bờ.
HÀNH TRÌNH NHẬN DẠNG
Ngày 11 tháng 11, gia đình Nh. nhận được thông báo từ công an về một t.h.i t.h.ể phụ nữ bị trói tay, bỏ trong túi trôi sông đoạn qua Hưng Yên. Một số đặc điểm, trong đó có hình xăm trên cơ thể, trùng khớp với những gì gia đình mô tả. Nhưng phải đến gần một tháng sau, ngày 8 tháng 12, kết quả giám định ADN mới chính thức xác nhận: t.h.i t.h.ể ấy chính là con gái họ. Cha của Nh., ông Nguyễn Văn Ngọc, khi ấy chỉ nhận được một cuộc điện thoại thông báo ngắn gọn, chưa có văn bản chính thức đi kèm — khép lại gần một tháng chờ đợi trong vô vọng của cả gia đình.
NĂM NGÀY SAU KHI PHI TANG
Cuộc sống của Dũng trở lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ngày 12 tháng 11, hắn gọi cho một người quen tên Trần Văn Nguyên, rủ đến cùng sử dụng ma t.ú.y đá — như một buổi tối bình thường khác. Nhưng tối hôm đó, công an ập đến, bắt giữ khẩn cấp Dũng. Từ cuộc bắt giữ ấy, toàn bộ những gì xảy ra trong căn phòng trọ, trên cầu Thanh Trì, và dưới đáy sông Hồng mới dần được lần ra.
CÁO TRẠNG
Ngày 12 tháng 8 năm 2026, Viện Kiểm sát nhân dân TP Hà Nội chính thức truy tố Nguyễn Anh Dũng về hai tội danh: “G.i.ế.t người” và “Tổ chức sử dụng trái phép chất ma t.ú.y”. Trần Văn Nguyên bị truy tố riêng về tội tổ chức sử dụng ma t.ú.y.
Gia đình Nh. yêu cầu Dũng bồi thường 960 triệu đồng. Tính đến ngày cáo trạng được ban hành, hắn chưa trả một đồng nào.
Vụ án hiện vẫn chưa được đưa ra xét xử. Chưa có phiên tòa, chưa có bản án — và khi ngày đó đến, điểm tranh cãi lớn nhất nhiều khả năng sẽ chính là mâu thuẫn giữa những gì Dũng tin và những gì bằng chứng pháp y đã chỉ ra: liệu hắn có thực sự chỉ che giấu một cái c.h.ế.t đã xảy ra, hay chính hành động của hắn trên cầu Thanh Trì đêm đó mới là thứ đã lấy đi m.ạ.n.g sống của Nh.
HỒ SƠ NGHI PHẠM
1. Nguyễn Anh Dũng — người đàn ông bước vào cuộc đời một cô gái kém mình 23 tuổi dưới danh nghĩa tình cảm, và trở thành người cuối cùng nhìn thấy cô còn sống — theo đúng nghĩa đen, có thể còn sống lâu hơn cả những gì chính hắn từng nghĩ.
2. Trần Văn Nguyên — mắt xích tình cờ khiến toàn bộ vụ việc bị phanh phui, khi được Dũng gọi đến sử dụng ma t.ú.y chỉ năm ngày sau khi Nh. đã nằm dưới đáy sông.
Một dòng tin nhắn “chiều chị về” không bao giờ trở thành sự thật. Bốn ngày trong một căn phòng trọ. Gần một tháng gia đình chờ đợi trong vô vọng trước khi biết được điều tồi tệ nhất. Và một cái c.h.ế.t mà bằng chứng khoa học cho thấy, có lẽ, đã không xảy ra theo cách người gây ra nó vẫn tin.