Những ngày này, khi nhìn dòng tin thời tiết dày đặc, khi nghe tiếng gió rít ngoài hiên và thấy những hình ảnh ngập nước, mái tôn bị cuốn đi, lòng tôi như thắt lại. Miền Trung – dải đất hẹp nằm giữa hai đầu Tổ quốc – lại một lần nữa gánh chịu thiên tai. Nơi đó có những con người cần mẫn, chịu thương chịu khó, đã quen với nắng gió, nay lại oằn mình trong mưa bão và lũ lụt.

Có lẽ chỉ ai từng sống qua những mùa nước dâng mới hiểu được cảm giác bất lực khi nhìn căn nhà ngập sâu, ruộng đồng trắng xóa, hay con đường trở thành dòng sông cuộn chảy. Trong những căn nhà lợp tạm, bao gia đình đang run rẩy vì lạnh, vì đói, vì sợ nước dâng đến ngưỡng cửa. Trẻ con khóc vì sợ hãi; người lớn nén nước mắt nhìn những gì gây dựng cả đời tan biến chỉ trong một đêm.
Tôi ngồi đây, nơi khô ráo và bình yên, mà thấy lòng mình đau như chính mình đang ở đó. Tôi tự hỏi: làm sao để sẻ chia, để xoa dịu những mất mát kia? Tôi biết, lời cầu nguyện có thể không ngăn được mưa gió, nhưng có thể mang lại một niềm an ủi, một hy vọng rằng Thiên Chúa vẫn đang ở giữa những người đau khổ, vẫn đang nắm tay họ qua từng đợt sóng dữ.

“Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.” (Mt 5,7)
Giữa cơn lũ của trời, ta đừng để cạn mất dòng suối yêu thương trong lòng mình. Mỗi người một chút, một lời cầu nguyện, một sự đóng góp, hay chỉ đơn giản là một ánh nhìn cảm thông, cũng có thể trở thành giọt nước mát xoa dịu nỗi đau miền Trung.
Xin cho mưa sớm tạnh, nước sớm rút. Xin cho những mái nhà lại có ánh đèn, những người cha được trở về bên con, và những người mẹ thôi lo âu cho bữa cơm ngày mai. Và xin cho lòng người khắp nơi cùng chung một nhịp đập – một nhịp của thương yêu và hy vọng.

Thương lắm, miền Trung ơi.
Dù gió có mạnh, nước có dâng, niềm tin và tình người vẫn sẽ giữ cho dải đất ấy đứng vững, như cây tre cong mình trong bão mà chẳng bao giờ gãy.
Nguồn: Truyền Thông Thái Hà