Vụ cô gái mất tích 104 ngày ở Jeju

Vụ việc tìm thấy thithe cô Jang Mi-ran (37 tuổi) sau 104 ngày mất tích đã thổi bùng làn sóng chấn động khắp Hàn Quốc, đồng thời phơi bày những mảng tối về an ninh và quy trình xử lý tắc trách của lực lượng chức năng tại hòn đảo du lịch nổi tiếng Jeju.

Đêm 12 tháng 5 năm 2026, cô Jang rời khỏi khu nhà nghỉ trọ tại Hallim-eup (thành phố Jeju) và bặt vô âm tín.

Khi hoàn toàn mất liên lạc, gia đình cô đã nhanh chóng nộp đơn trình báo mất tích lên cơ quan công an địa phương. Tuy nhiên, thay vì kích hoạt quy trình tìm kiếm khẩn cấp, sĩ quan cảnh sát họ Bu phụ trách vụ việc đã lập biên bản báo cáo sai sự thật rằng đã gọi điện trực tiếp và xác nhận cô Jang vẫn an toàn. Dựa trên lời khai khống này, hồ sơ tìm kiếm cô Jang bị đóng lại chóng vánh ngay từ đầu.

Sự trì hoãn và giả mạo hồ sơ công vụ đó đã khiến cơ quan điều tra bỏ lỡ “thời điểm vàng” để định vị tín hiệu trạm thu phát sóng di động (BTS) cũng như trích xuất dữ liệu GPS theo thời gian thực từ chiếc điện thoại nạn nhân mang theo bên người.

Đến khi gia đình liên tục khiếu nại và vụ việc được lật lại, nguồn pin thiết bị đã cạn kiệt, các dữ liệu sóng viễn thông theo thời gian thực không còn khả dụng, các video từ các camera giám sát đã bị xóa khiến công tác tìm kiếm thực địa rơi vào bế tắc suốt nhiều tháng ròng.

Mãi đến trưa ngày 24 tháng 8 năm 2026, thithe cô Jang mới được phát hiện trong một bụi cây rậm rạp tại một trang trại cọ ở Hallim-eup.

Đau xót hơn, vị trí này chỉ cách khu nhà nghỉ trọ mà cô lưu trú từ 400 đến 500 mét, tức chỉ khoảng 5 đến 10 phút đi bộ. Cạnh thithe vẫn còn nguyên vẹn chiếc điện thoại di động tắt nguồn, thuốc lá điện tử cùng trang sức nhẫn và vòng tay. Do thithe đã phanhuy mạnh sau hơn 3 tháng dãi dầu mưa nắng, cơ quan pháp y phải đối chiếu hồ sơ nha khoa để nhận dạng và tiến hành xét nghiệm ADN khẩn cấp.

Khám nghiệm ban đầu chưa ghi nhận dấu hiệu gãy xương hay tổn thương ngoại lực gây tuvong và Viện Pháp y Quốc gia (NFS) đang khẩn trương giám định độc chất cũng như phân tích dữ liệu kỹ thuật số từ điện thoại để làm rõ nguyên nhân.

Bê bối càng trở nên nghiêm trọng khi cuộc thanh tra sau đó phanh phui việc viên sĩ quan họ Bu không chỉ bịa đặt cuộc gọi với cô Jang mà còn tự ý đóng sai quy trình tới 298 hồ sơ mất tích khác.

Trong số đó có trường hợp một người đàn ông ngoài 60 tuổi được trình báo từ đầu tháng 7 nhưng không được tìm kiếm kịp thời và sau đó cũng phát hiện đã tuvong.

Vụ việc của cô Jang không phải là trường hợp cá biệt. Chỉ trong vòng 3 ngày từ 22 đến 24 tháng 8 năm 2026, lực lượng chức năng tại đảo Jeju đã liên tiếp tìm thấy thithe của 4 người từng được trình báo mất tích ở nhiều khu vực khác nhau từ đất liền đến vùng biển phía đông.

Dữ liệu từ Cơ quan Cảnh sát tỉnh Jeju cho thấy mỗi năm hòn đảo này tiếp nhận trung bình từ 700 đến hơn 900 lượt tin báo người trưởng thành mất tích, cao gấp hơn 2 lần so với trẻ em. Do lỗ hổng pháp lý hiện hành tại Hàn Quốc chỉ bắt buộc định vị khẩn cấp đối với trẻ em, người khuyết tật và bệnh nhân suy giảm trí nhớ, các đơn trình báo người lớn thường bị xếp vào diện “rời nhà tự nguyện”, dẫn đến việc buông lỏng tìm kiếm trên thực tế.

Chuỗi sự kiện dồn dập này lý giải vì sao nhiều chủ nhà hàng, homestay và tài xế taxi bản địa thường xuyên đưa ra lời khuyên du khách không nên đi lại một mình khi trời tối, đặc biệt là phụ nữ và những người du lịch đơn độc. Bên ngoài hai trung tâm đô thị chính là Jeju và Seogwipo, hệ thống đèn đường tại các cung đường mòn Olle, đường liên thôn và sườn đồi rất thưa thớt, thường tối đen hoàn toàn sau 20:00.

Hàng quán và dịch vụ ở các vùng nông thôn cũng đóng cửa rất sớm từ 19:00 đến 20:00, phương tiện công cộng giảm chuyến và rất khó bắt taxi đêm. Kết hợp với địa hình hiểm trở đặc trưng gồm rừng nguyên sinh Gotjawal, thung lũng đá núi lửa và thảm thực vật rậm rạp sát mép đường, việc đi một mình trong đêm tiềm ẩn rủi ro rất lớn nếu du khách không may trượt ngã, mất phương hướng hoặc gặp sự cố bất ngờ mà không có ai phát hiện hay trợ giúp kịp thời.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *